1. Chuyện Dời Mộ Thân Phụ Và Thân Mẫu Ngài Tiền Hiền :  Sau khi ôn định xong việc qui dân lập ấp, hai anh em gồm ngài Lê Tự Cường, Tiền hiền họ Lê Tự tại Thanh Quýt, và ngài Lê Tự Ỷ, Tiền hiền họ Lê Tự tại Cổ Lưu, đã cùng nhau về miền Bắc tại Thôn Đa Tốn, xã Kiệt Đặc, huyện Chí Linh, Tổng Nam Sách, tỉnh Hải Dương, để  đưa hài cốt của song thân vào Quảng Nam. Ngài Lê Tự Cườnganh nên lãnh phần đưa hài cốt của thân phụ ngài Lê Tự Linh về an táng tại Thanh Quýt. Ngài Lê Tự Ỷem nên lãnh phần đưa hài cốt của thân mẫu về an táng tại Cổ Lưu.
              Câu chuyện này để lại cho chúng ta, những hậu duệ của hai ngài Tiền hai bài học quý giá như sau :
              Thứ nhất : Con cháu phải biết nhớ ơn ông bà cha mẹ. Việc nhớ ơn cụ thể trong bài học này là con cháu phải biết gìn giữ và tôn thờ mồ mã của ông bà cha mẹ. Cần lưu ý rằng cách đây vài trăm năm, việc đi lại từ Quảng Nam đến Hải Dương để đưa hài cốt về Quảng Nam là vô cùng vất vả, vì chỉ có thể đi bộ qua biết bao nhiêu núi, đồi, sông, ngòi với lối đi chỉ có thể là các dường mòn nhỏ hẹp, phải lội suối, băng rừng với biết bao hiểm nguy như thú dự, rắn rít, côn trùng, thời tiết khắc nghiệt, và phải mang theo lương thực,..và cuộc hành trình phải mất vài tháng. Không phải như chúng ta ngày nay, có sẵn các phương tiện  máy bay, tàu hỏa, xe hơi,...Nghĩ đến đấy, chúng ta mới thấu hiểu lòng hiếu thảo, thờ kính ông bà cha mẹ của các ngài Tiền hiền là vô cùng tận.
               Thứ hai : Anh em phải biết sống trên thuận dưới hòa. Ở đây hai ngài Tiền hiền nêu gương cho con cháu biết anh là con trưởng chịu trách nhiệm chính với dòng họ nên lãnh phần lo mồ mã của cha, và em chia sẻ cùng anh trong việc hiếu hạnh nên lãnh phần lo mồ mã của mẹ.
               Câu chuyện dời mộ với hai bài học này, chúng ta là hậu duệ cần phải biết, để suy ngẫm mà tự hiểu nên sống thế nào cho phải đạo với cha ông.